NHỚ

Thứ hai - 12/12/2022 07:53 252 0
Con đi nỗi nhớ quê hương
Nhớ canh mẹ nấu ươm vàng gạch cua
Nhớ sao tổ ấm bốn mùa
Những cơn gió bấc gió lùa đêm đông
Tháng chạp sẽ sắt tấc lòng
Vai sờn chiếc áo nâu sòng tấm khăn
Ở xã mẹ có nhớ chăng
Trầu khô một mớ không ăn úa màu
Buồng cau giáp tết già rồi
Con không hái giúp, rụng rơi đầu vườn
Xã quê đã lắm mùa mưa
Mẹ già mấy đợi tuổi tóc thưa, lưng còng
Mỏi mòn vẫn giữ chờ mong
Nghe gà gáy sáng, nhớ mong con về
Mưa sinh cuộc sống xã quê
Thời gian kinh tế đang thì khó khăn
Mẹ con thầm nhắc thương thân
Đã bao lần nhớ, băn khoăn chưa về
Ừ con, đời sống xã quê
Mắt mẹ nhoà ướt, trông về đăm đăm
Phất phơ hương toả trăng rằm
Tuổi cao sức yếu xa xăm mỏi mòn
Nhớ ngày có mẹ có con
Nhớ ngày bếp lửa một hòn than nung
Bây giờ tuổi mẹ mịt mùng
Con chưa về kịp bóng trăng mịt mờ
Xã xăm một khoảng xe đò
Lòng con luôn thức đợi chờ dáng quê
Mẹ già tóc trắng tới thì
Đăm đăm ánh mắt dấu chì hằn sâu
Thương mẹ con đợi năm sau
Tết này con ước một màu đoàn viên. 
Khi con về cạnh mẹ hiền
Để cho nỗi nhớ một miền mẹ con. 

                             NHẬT HOÀNG TRƯƠNG 

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây